Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013
TRONG CƠN NÓNG GIẬN
Dại gì giông bão ra khơi
Cũng đừng hành động trong thời gian đây
Khi ta cảm thấy "nóng mày"
Vội vàng rửa mặt, rửa tay...hít hà (thở sâu)
Vẫn còn "lửa nóng"..."bếp ga"
Gội đầu cho mát ...để ta xem chừng
Gội xong lửa vẫn "phừng phừng"
Cởi quần đi tắm ...cũng đừng nghĩ thêm
Tìm nơi ca hát...ngọt mềm
Bạn bè tốt,giỏi...dịu êm giãi bày
Cố tìm phương kế thật hay
Suy nghĩ cũng liệu cơ may có còn!!!?
Đừng nên THUA -ĐƯỢC,THIỆT- HƠN...
Người nào nhún nhịn qua cơn nóng này
Người đó trên mấy bậc tài
So với người muốn ...ai ai "thua" mình
Người khôn đừng "lộ" thông minh
Nhẹ nhàng, nhường nhịn.., giữ mình mới hay
Nhất là bạn nữ mình đây
Chỗ đông người chớ...chỗ này nhất ta
Tự mình chuốc lấy phiền hà
Tự mình giương bẫy để ta mắc vào ...
Cuộc đời chỉ chút tự cao
Ở đâu cũng chán ...người nào cũng chê...
Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013
Một mình
Thà rằng cứ mãi trong mê
Cho quên nỗi nhớ mãi về niệm xưa
Sao trời lại đổ cơn mưa
Để tôi tỉnh giấc ....mơ chưa hoàn thành
Mơ ơi ....trở lại với anh
Người đi tan giấc... năm canh một mình
Lặng nhìn bóng tối không thinh
Thương thân không biết đời mình về đâu
Tóc sương đã ngả phai màu
Mà thân vò võ ôm sầu lẻ côi
Lối mòn lặng lẽ mình tôi
Tiếng ve gọi thảm lá trôi vào buồn
Đau lòng giọt lệ trào tuôn
Với bao kỷ niệm lòng luôn nhớ người ...
Cho quên nỗi nhớ mãi về niệm xưa
Sao trời lại đổ cơn mưa
Để tôi tỉnh giấc ....mơ chưa hoàn thành
Mơ ơi ....trở lại với anh
Người đi tan giấc... năm canh một mình
Lặng nhìn bóng tối không thinh
Thương thân không biết đời mình về đâu
Tóc sương đã ngả phai màu
Mà thân vò võ ôm sầu lẻ côi
Lối mòn lặng lẽ mình tôi
Tiếng ve gọi thảm lá trôi vào buồn
Đau lòng giọt lệ trào tuôn
Với bao kỷ niệm lòng luôn nhớ người ...
Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013
NGƯỜI GIÓ
Tôi đang nuôi gió để buôn
Có người chém gió có buồn tôi không
Tôi mang cái gió mùa Đông
Về phương Nam bán cho lòng lạnh se
Rồi mang gió nắng mùa Hè
Về phương Bắc thả làm mê lòng người
Hàng năm Nam Bắc ngược xuôi
Đi đâu cũng được gọi "NGƯỜI GIÓ " ơi!
Có người chém gió có buồn tôi không
Tôi mang cái gió mùa Đông
Về phương Nam bán cho lòng lạnh se
Rồi mang gió nắng mùa Hè
Về phương Bắc thả làm mê lòng người
Hàng năm Nam Bắc ngược xuôi
Đi đâu cũng được gọi "NGƯỜI GIÓ " ơi!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
