Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

Một mình

Thà rằng cứ mãi trong mê
Cho quên nỗi nhớ mãi về niệm xưa
Sao trời lại đổ cơn mưa
Để tôi tỉnh giấc ....mơ chưa hoàn thành
Mơ ơi ....trở lại với anh
Người đi tan giấc... năm canh một mình
Lặng nhìn bóng tối không thinh
Thương thân không biết đời mình về đâu
Tóc sương đã ngả phai màu
Mà thân vò võ ôm sầu lẻ côi
Lối mòn lặng lẽ mình tôi
Tiếng ve gọi thảm lá trôi vào buồn 
Đau lòng giọt lệ trào tuôn
Với bao kỷ niệm lòng luôn nhớ người ...

4 nhận xét:

  1. Một mình lại gặp một mình
    Mà sao lại thấy cõi tình xót xa
    Tóc sương mòn mỏi lệ nhòa
    Buồn trôi, trôi mãi biết là về đâu
    Ta tìm người, người nơi đâu
    Đành ôm kỷ niệm chôn sâu cõi lòng...
    Viết như nói cho vui thôi nhà thơ à. Rồi bạn bè sẽ trở về bên nhau thôi ĐH à!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình vào nhiều lần nhưng viết trả lời một lúc quay lại là mất

      Xóa
  2. Ông trời còn đổ mưa tuôn
    Cốt mong anh trút nỗi buồn “lẻ côi”
    Để đời anh chỉ vui thôi
    Không còn cám cảnh cút côi một mình

    Mỗi ngày vào lúc bình minh
    Bên nàng má áp, tâm tình đổi trao
    Không còn là giấc chiêm bao
    Mà đời rất thực, xôn xao tiếng cười

    Mỗi ngày là một niềm vui
    Buồn xưa theo nước cuốn trôi xuôi dòng
    Cùng nhau kết chữ tâm đồng
    Xuân về mai nở, thiệp hồng báo tin./.

    Trả lờiXóa
  3. Thường thường bên cạnh niềm vui
    Là một mầm mống bùi ngùi buồn đau
    Có khi vui chẳng bao lâu
    Cái buồn ùa đến làm rầu lòng ta
    Càng hy vọng lớn..bao la
    Lại càng thất vọng làm ta đau buồn
    Vui -Buồn sát cạnh nhau luôn
    Vô tình một chút cái buồn về ngay
    ...........
    Trả lời mấy lần rồi cứ sang chỗ khác quay lại là mất phàn trả lời này

    Trả lờiXóa